Nhật ký – Một ngày rất mệt với "gia đình"

Nhật ký – Một ngày rất mệt với "gia đình"

Tôi có một đứa em trai “ruột” duy nhất.

Nhưng nó lại là “đại ca” to nhất của cái nhà này.

Tính cách của nó là tập hợp của những cái xấu nhất trong gene bên nội và bên ngoại. Bên nội thì tôi không biết nhiều, vì từ nhỏ sống bên ngoại. Nhưng thằng em tôi thì giống nhà ngoại một cách kinh khủng: trùm làm biếng như mấy ông cậu – Ngủ → Ăn → Chơi máy tính → Ngủ, cứ thế lặp lại.

Nó là một đứa đúng nghĩa “sống trong mùng”. Rất hiếm khi rời giường và cái mùng đó, trừ lúc đi toilet hoặc chơi PC. Ăn thì nhiều khi cũng ăn luôn trong mùng.

Ngoài ra, nó chẳng khác gì bà ngoại tôi: ngang ngược, hỗn láo, và không hề có tình thân.

Nhà tôi có 4 người: ba, mẹ, tôi và nó.
Và nó đã chửi đủ cả 3 người còn lại.

Đại ca ngủ mà cả nhà lỡ làm ồn là đại ca đập đồ, chửi bới.
Còn khi cả nhà ngủ thì đại ca đéo quan tâm, cứ làm ồn thoải mái.

Hôm qua (18/11/2025), đại ca đang livestream chơi game. Nó cần đi toilet nhưng bị kẹt. Khi toilet trống, ba tôi thương con nên nhắc là toilet trống rồi. Vậy mà nó còn lớn tiếng:

“Đang livestream, đừng có nói…”

Hôm nay (18/11/2025), tôi vô tình đi ngang qua chỗ đại ca đang livestream, và lại bị chửi. Tôi chỉ nói lại rất nhẹ:

“Nói nhỏ xíu có lớn đâu.”

Vậy là đại ca đéo ngán tình thân, chửi tôi xối xả ngay trước mặt mẹ.
“Mày – tao” các kiểu.

Trong khi từ trước tới giờ, tôi chưa bao giờ xưng hô như vậy với anh em trong nhà. Mẹ tôi từng nói mẹ không thích anh em trong nhà nói chuyện kiểu đó, nên tôi luôn giữ “anh – em”.

Tôi nói với mẹ:

“Mẹ thấy không, Hào đâu có coi con là anh hai đâu.”

Đại ca đáp lại:

“Mẹ mày, mày có coi tao là em trai mày đâu.”

Mẹ hỏi:

“Hôm nay con bị gì vậy Hào?”

Nó trả lời:

“Cái thằng lồn xàm xàm tự nhiên nứng lên chửi.”

Trong khi suốt lúc đó tôi vẫn nói chuyện nhẹ nhàng, vẫn xưng “Anh – Hào”.

Đây là phòng chung của hai anh em, không phải phòng riêng của nó. Livestream trong không gian chung thì có tiếng khác là chuyện bình thường. Người ta hoặc chấp nhận, hoặc dùng push-to-talk như tôi từng làm khi livestream.

Nhưng đại ca là đại ca.

Tôi chỉ nghĩ đơn giản: sao không đi làm, kiếm tiền rồi ra ở riêng?
Livestream thì không kiếm được tiền, mà nếu nó có tiền thật, tôi không dám tưởng tượng gia đình này sẽ bị nó hành tới mức nào.

Từ nhỏ tôi luôn thương anh em trong nhà, kể cả anh em họ. Bên ngoại tôi là anh cả, nên tôi quen nhường nhịn. Đi học, tôi ít dùng tiền cho bản thân, thường để dành, có khi còn mua đồ cho đại ca.

Nhớ có lần học trung học, hai anh em học chung trường. Đại ca có tiền mua đồ ăn. Trên đường về, nó khát nước, tôi đưa tiền cho nó mua nước. Sau này nhắc lại, nó nói:

“Ai biểu cho làm chi…”

Buồn lắm.

Hôm nay đại ca chính thức lật mặt chửi tôi.
Tôi biết mẹ buồn.
Nhưng lòng tôi còn buồn hơn, nóng ran trong lồng ngực, không diễn tả được.

Nhà đang túng thiếu. Cả nhà tất bật kiếm tiền. Ban đêm tôi nhiều khi không ngủ được, cứ nghĩ “phải làm sao”.
Còn đại ca – 30 tuổi, không kiếm được đồng nào.

Ăn, chơi, ngủ toàn từ tiền ba mẹ cực khổ kiếm được.
Tôi cũng không phải người giỏi giang gì, tôi cũng kiếm tiền rất ít, và điều đó làm tôi day dứt vì chưa giúp được nhiều cho ba mẹ.
Nhưng ít nhất, tôi có nghĩ.

Còn đại ca thì không.

Bình thường ăn uống mẹ đưa tận miệng. Ngồi trong mùng, thiếu tương ớt hay không vừa ý là cằn nhằn, chửi mẹ. Trong khi từ giường ra bếp chỉ vài bước, nó cũng không chịu đi.

Tôi làm gì cũng nghĩ sợ mẹ cực thêm.
Còn đại ca thì không có tình thân.
Trái ý “tao” là chửi.

Hôm nay, mẹ hỏi:

“Nếu sau này mẹ không còn thì hai con làm sao?”

Đại ca trả lời:

“Cầm dao chém chết mẹ nhau cho rồi.”

Tôi thật sự rối bời.
Muốn bỏ đi, nhưng không biết đi đâu.
Tự tử thì là ngu ngốc – làm vậy chỉ khiến ba mẹ đau khổ hơn, và để lại họ với một thằng đại ca không tình thân.

Tôi viết ra chỉ để trải lòng sau ngày hôm nay.
Buồn cho gia đình.

Còn thằng đại ca…
vẫn ngồi đó chơi game.

Nếu có một ngày tôi không còn,
thì chính đại ca này là nguyên nhân.

18/11/2025
Nhật Anh (Nathan)

Comments

Popular posts from this blog

Nhật ký – Đại gia đình và một ổ ký sinh trùng

Nhật ký – 5 hủ Yakult và bản chất của một kẻ ăn bám

Nhật ký – 3 giờ sáng và giấc ngủ bị cướp mất