Nhật ký – Đại gia đình và một ổ ký sinh trùng
Nhật ký – Đại gia đình và một ổ ký sinh trùng
Người ta nói đại gia đình là một chuyện tốt, vì cả nhà cùng chung sống với nhau.
Nhưng với gia đình tôi thì không.
Gia đình tôi đang sống trong một ổ ký sinh trùng.
Từ em trai tôi, cho đến cậu, mợ, bà ngoại…
Một ổ ký sinh trùng hút máu.
Hôm nay, 21/11/2025, tiền điện tháng này lên tới gần 7 triệu VND.
Đại gia đình có tổng cộng 15 người sống chung, nhưng tiền điện chỉ có 2 nhà gánh:
Ba mẹ tôi + tôi
Gia đình dì tôi
Nhà tôi thì không giàu bằng dì.
Dì là người tính toán chi li, không bao giờ chịu thiệt, và luôn đẩy phần thiệt đó sang cho mẹ tôi – một người cũng chẳng tốt đẹp gì mấy.
Mỗi tháng nhà tôi phải xoay tiền cực khổ, đến mức mẹ tôi phải đi vay tiền tiêu dùng khắp nơi.
Ngày 21 là ngày bọn điện lực tới dọa cắt điện.
Và rồi chuyện xảy ra.
Cậu tôi (anh trai thứ ba của mẹ) nói:
“Xấu hổ quá, phải đi năn nỉ.”
Mẹ tôi bức xúc:
“Tại sao phải xấu hổ? Không có tiền thì sao mà đóng?”
Cậu tôi nói tiếp:
“Không có tiền thì tụi bây đừng xài điện, đừng xài máy lạnh.”
Mẹ tôi đáp:
“Vậy ông cũng đừng mở tivi, mở quạt.”
Ổng nói:
“Tao xài có tốn điện đâu.”
Tin được không?
Xin nói rõ: đây là một con ký sinh trùng ác độc.
Vì sao tôi nói vậy?
Ông cậu này của tôi là một tên trộm từ khi còn thiếu niên.
Riêng gia đình tôi đã bị ổng lấy 3 chiếc xe máy:
2 chiếc là lúc ba tôi còn đi làm
1 chiếc là xe tôi dùng đi học
Bạn nghĩ vậy có gọi là người nhà không?
Và ổng không sao cả.
Tất cả là nhờ bà ngoại tôi – một người cũng không hề tốt lành gì.
Mỗi lần trộm đồ, ổng bỏ đi vài tháng, ăn xài hết tiền rồi quay về như không có chuyện gì xảy ra.
Chưa hết.
Ổng cùng bà ngoại và một người cậu út còn bán rất nhiều đồ của người khác.
Ví dụ:
Ba tôi từng mang về một bộ cửa kéo có máy, đi làm dư người ta không lắp nên mang về để sau này dùng cho nhà.
Vậy mà cậu tôi và bà ngoại xách cái máy đi bán ve chai, được vài triệu, trong khi giá thật trên chục triệu.
Và đó chỉ là một trong hàng ngàn chuyện.
Rất lâu rồi gia đình tôi không còn “khá giả”.
Sống chung với những con ký sinh trùng hút máu tận xương tủy như vậy, thì làm sao còn “xác”.
Gia đình nhỏ của tôi cũng nhiều lần tìm cách ra đi, nhưng không được.
Muốn đi thì cần tiền.
Mà tiền thì đã bị chúng nó hút cạn.
Ngân hàng thì chỉ nhìn vào con số.
Hết cách.
Mỗi tháng gia đình tôi phải gánh những thứ như:
Tiền điện
Tiền tháng (gia đình ruột mà sống như ở thuê phòng trọ giá cắt cổ)
Chúng tôi phải sống siêu tiết kiệm để nuôi lũ khốn này:
Không dám ăn ngon
Không dám mua đồ
Chịu nóng, chịu rét
Không dám xài máy lạnh, máy nước nóng
Trong khi lũ ký sinh trùng thì dùng thoải mái.
Đại gia đình, nhiều khi chỉ là một ổ ký sinh trùng.
Không hề tốt đẹp.
Ba tôi, mẹ tôi và tôi
mang chung một số phận:
con mồi.
21/11/2025
Nhật Anh (Nathan)
Comments
Post a Comment