Nhật ký – Khi người hiền cũng bị đối xử như kẻ xấu
Nhật ký – Khi người hiền cũng bị đối xử như kẻ xấu
Hôm nay, cậu ruột tôi – em trai của mẹ – nhờ ba tôi chở vợ (mợ tôi) đi dùm.
Vì một lý do khách quan về thính giác, có vẻ giữa ba tôi và cậu tôi đã xảy ra một sự giao tiếp không chính xác.
Ba tôi nghe lầm (hoặc cậu tôi nói không rõ), nên ba chở mợ ra tới nơi rồi… quay về.
Sau đó, cậu tôi gọi điện về và mắng chửi mẹ tôi, nói rằng:
“Ba mày chở vợ tao ra đó rồi bỏ mặc bơ vơ một mình.”
Ba tôi là một người hiền lành.
Ai quen ba tôi đều biết, ba tôi không bao giờ là người có thể làm ra chuyện như vậy.
Gia đình tôi và cậu đã sống chung một nhà hơn 10 năm.
Vậy mà chỉ vì một hiểu lầm, cậu tôi lại dễ dàng nghĩ ba tôi là loại người vô trách nhiệm như thế.
Nghĩ cũng không lạ.
Ba tôi đã nhiều lần bị cậu tôi mắng chửi trước đây.
Nhờ người mà không biết ơn người, chửi riết rồi thành quen.
Nhưng hôm nay, không chỉ ba tôi.
Đến cả mẹ tôi – chị ruột của cậu – cũng bị chửi.
Và tôi đã thấy mẹ tôi rơi nước mắt vì chính đứa em trai ruột của mình.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt nghĩ:
Có lẽ số phận của ba tôi – mẹ tôi – và tôi là chung một số phận.
Một gia đình 3 người hiền lành
sống giữa ký sinh trùng xung quanh.
Đã hơn 10 phút trôi qua,
mẹ tôi vẫn còn ấm ức, vẫn buồn tủi vì cậu.
Không ai nói thêm câu nào.
Chỉ có sự im lặng và mệt mỏi.
Hôm nay là 23/12/2025.
Đây là nhật ký về số phận của ba + mẹ + tôi.
Ngoại trừ ký sinh trùng mang tên
“em trai – đại ca”
kẻ trùm nhà, và cũng là kẻ sướng nhất.
23/12/2025
Nhật Anh (Nathan)
Comments
Post a Comment